Thứ Bảy, 24 tháng 8, 2013

QUÊ HƯƠNG TÔI



Quê hương tôi, miền quê đầy nắng, gió
Bên dòng sông xanh ngắt những rặng dừa
Vọng trong chiều khoan nhặt tiếng đò đưa
Dưới hoàng hôn Hải âu đùa sóng nước

Giọt nắng vàng cùng ta vui dạo bước
Đếm vui buồn được mất của ngày qua
Bao bể dâu thay đổi của quê nhà
Đang khơi dậy trong ta nghìn thổn thức

Quê hương tôi chứa chan trong ký ức
Nhớ gió Lào nóng nực giữa ban trưa
Rồi thu sang ướt sũng những cơn mưa
Đông lạnh lẽo oán hờn cơn gió bấc

Bao vòng quay giữa dòng đời tất bật
Nhưng tình người thân mật cũng hân hoan
Cho quê hương đẹp mãi với non ngàn
Trong tiềm thức kẻ du hành phiêu lãng
...................
NTTH.24.08.13

Thứ Tư, 21 tháng 8, 2013

NHẠT NHOÀ


Bờ yêu vọng nỗi niềm tê tái
Giữa sóng lòng khắc khoải niềm đau
Đâu ngờ ta lại mất nhau
Xa rồi bến mộng tình đầu thiết tha?!

Cơn gió thoảng nhạt nhoà lệ nhớ
Để môi mềm trăn trở hồn loang
Trăng non thả bóng mơ màng
Trải lên cành liễu thấm làn sương đêm

Vần thơ cũ êm đềm ký ức
Khoắng nỗi niềm thổn thức chờ mong
Lèn theo dạ nhớ hương nồng
Cô đơn. Tĩnh mịch. Đếm đong nỗi buồn

Ôm giọt tủi sầu tuôn mắt biếc
Sóng soải lòng da diết tình si
Đắng cay nhuộm cánh xuân thì
Để đêm mộng lấm hoen mi lệ trào
.................
NTTH.21.08.13

Chủ Nhật, 11 tháng 8, 2013

DĨ VÃNG



Ngủ ngon nhé. Tình ơi! Xin vĩnh biệt
Dù cõi lòng tha thiết giữa nhớ thương
Nói gì đây?! Hồn rối rắm tơ vương
Khi bão nổi giữa đêm trường hiu quạnh

Sương rơi ướt cả bờ vai thấm lạnh
Tiếng dế buồn rả rích lặng hồn đau
Mỗi bước đi chìm đắm giữa âu sầu
Tiếng lá khua cũng làm đau nỗi nhớ

Nhoè mắt lệ nhìn trăng non rạn vỡ
Cảnh úa màu theo ước thệ tình duyên
Người ra đi lặng bóng dõi con thuyền
Tìm dĩ vãng trong vần thơ thổn thức

Đã xa rồi buổi hoàng hôn vàng rực
Ngắm mây chiều theo nhạc khúc đong đưa
Giọt yêu thương cũng ướt đẫm tình vừa..
Khiến lệ chan bởi mưa lòng ngập lối
..................
NTTH.11.08.13